Đã bao giờ em ngồi một mình và suy nghĩ chưa??... Em à! Em hãy tìm cho riêng mình một ngày chủ nhật, khoảng không gian trống vắng chỉ có mình em không một ai khác...
...Sáng ngủ zậy em hãy mở cửa sổ ra để nhìn ánh bình minh, em hãy ngồi im và nhìn về phía xa xa lúc này em sẽ tìm thấy những kí ức của mình từ bé như nào?? Ở đâu, đùa vui những gì?? Cùng ai?? Và buổi chiều khi hoàng hôn xuống cũng thế em hãy tìm kiếm cho riêng mình khoảng không gian riêng... rồi em sẽ thấy những ngày qua mình sống đã bỏ phí thời gian...
...Anh cũng thế đấy, anh luôn thích một mình giữa khoảng không gian bao la này, anh yêu thiên nhiên, anh thích cảng thiên nhiên hoang dã, anh thích nhìn mây trời, nhìn mặt trời lặn vì lúc này anh sẽ tìm thấy những kí ức của mình có vui có buồn và có cả những nuối tiếc mà anh không thể làm lại được...
...Anh sống không sôi nổi, anh sống luôn giấu mình, anh muốn nắm tay em đi lang thang trên con đường thẳng tắp không có ai chỉ có cỏ cây hoa lá thế thôi mà cũng không được...
...Từ bé khi anh sinh ra anh đã thích sống như thế... anh nhút nhát luôn lo sợ, anh sợ bóng tối nhưng anh lại thích nó, anh không thích cô đơn nhưng anh lại thích một mình...
...Anh sống bằng nội tâm không thể hiện ra ngoài, vẻ ngoài đôi khi anh lạnh nhạt, nhưng trong anh là cả một tình yêu thương đang rực cháy...
...Anh thấy thương cho những người đói khổ, lang thang... nhưng anh không làm được gì cho họ... anh buồn vì không làm được gì cho họ, tại vì anh cũng chẳng có gì...
...Tình yêu thương không có biên giới, tất cả mọi người biết yêu thương nhau, thông cảm và hiểu nhau thì sẽ tốt đẹp hơn... Tình yêu đã đẹp nhưng những người đang yêu biết nâng niu kính trọng thì sẽ càng đẹp hơn...
...Anh luôn sống trong tâm trạng của một người có lỗi với bố mẹ, thầy cô và bạn bè với người xung quanh, anh chờ sự tha thứ cho một tình yêu để những ngày tháng qua là những ngày tháng tươi đẹp...
...Anh yêu em luôn nhớ tới em, những kỉ niệm cùng em mãi trong tâm trí anh để khi anh nhìn về phía không gian mờ ảo anh sẽ thấy em ở đó... Những lúc em nói cười mãi mãi là niềm vui của anh xa em anh rất nhớ em và anh muốn nói với em rất mhiều điều nhưng khi gặp em anh lại không nói được gì cả... Anh không hiểu tại sao và anh cũng không thể giải thích, anh chỉ biết một điều rằng anh yêu em bây giờ và mai sau cũng vẫn thế...
...Những điều anh chưa nói chắc em đã hiểu, còn những gì em chưa biết hết về anh thỳ xin em hãy cứ để nó trở thành một bí mật...
...Đôi khi anh lạnh nhạt đôi khi anh chán trường, anh sống cho quên đi ngày mai, trong anh là một khoảng trời đen trỗng giỗng rồi em bước vào cuuộc đời anh thật tình cờ như một trang phép mầu, ánh sáng diệu kì của tình yêu đã xua đi bóng tối đã thắp lên cho anh một niềm hy vọng...
...Anh xin cảm ơn em, xin cảm ơn tình yêu của một cô bé đã dành cho anh...
...Anh gặp được em như những con cừu non tìm được bãi cỏ non trên thảo nguyên xanh rộng lớn...
...Anh xin cảm ơn điều gì mà thiêng liêng nhất, anh xin yêu người như yêu chính bản thân anh... Xin cảm ơn vì đã cho anh một con đường quay lại nơi mà anh đã thuộc về nó...
........................Suốt đời này ta mang ơn em..........................
...Anh mong sao nụ cười luôn trên môi em và niềm tin vui có trên ánh mắt em...
Anh yêu em nhiều lắm!
Chia sẻ bài viết cho bạn bè:
| Sponsored Links | |
|---|---|
Nhận xét(1)
Đọc(1594)
Phân trang 1/1
1
1



Số lượt khách 481133
Số bài 651
Số nhận xét 637
Số lưu bút 7
Thành viên 19040
Số có mặt 15
Giao diện hiển thị tốt với Firefox, Google Chrome, IE6+...



