Vũ điệu bồ công anh trong gió

Cô bạn nhỏ nhắn như lạc bước vào cánh đồng thần tiên, dang tay đón lấy những cánh bồ công anh, rồi cuộn mình xoay trong gió heo could và nắng hồng.
Dành tặng những ai sinh ra vào tháng 8 – tháng của bồ công anh…

Bí mật trong chiếc headphone màu trắng

7h17. Những âm tự từ khuôn miệng cô giáo dạy Sử đua nhau lùa từ bên tai phải rồi lọt qua tai trái của Vũ, cuối cùng trôi tuột theo vạt nắng qua khung cửa sổ. Một tiết học đáng chán. Dù là một lớp trưởng mẫu mực của 11A2 kiêm đội trưởng bóng rổ, Vũ vẫn không thể cưỡng lại cái ngáp dài. Mối quan tâm duy nhất của nó lúc này là góc trái nơi chiếc bàn đầu, ngay cạnh ô cửa sổ, Thi Du đang khẽ đung đưa người theo giai điệu từ chiếc headphone trắng. Mái tóc đen dài, buông dịu dàng trong gió. Một cánh hoa bồ công anh vô tình bị gió đưa tới, đậu khẽ trên làn tóc mây. Nắng sớm nhuộm màu tươi tắn lên gò má bầu bĩnh cùng đôi mắt nhung huyền luôn nhìn người đối diện một cách chăm chú và chân thành khi trò chuyện. Nét đáng yêu đó cuốn hút Vũ từ ngày đầu tiên Thi Du chuyển đến lớp này.

Có lẽ, Vũ cũng như nhiều cậu bạn khác, đứng bên ngoài thế giới của Du. Cô bạn, như con ốc biển ẩn dưới vỏ, luôn nấp mình trong chiếc headphone và dường như không để tâm đến ánh nhìn thẫn thờ của ai đó.

“Đằng sau chiếc headphone đó chứa đựng bí mật gì?” – Vũ tự hỏi. Cái thế giới mà Du và Vũ đang sống không đơn giản chỉ cách nhau một dãy bàn mà là cả một bức tường vô hình. Giữa tĩnh lặng và ồn ào, giữa mỏng manh dễ vỡ và mạnh mẽ cứng cỏi. Dòng suy nghĩ liền mạch của Vũ đột nhiên bị một thanh âm to đùng chặn đứng.

_ Đăng Vũ! Em đang nghĩ gì vậy? Không tập trung trong giờ học. – Cô Sử cảnh tỉnh nó bằng tiếng “chát bốp” của cây thước gỗ bị đập vào mặt bàn.

Vẫn mãi nghiêng nhìn về phía khung cửa, Vũ không ý thức chính miệng nó đang nói ra mạch tư tưởng đang chạy như cuộn băng video trong đầu: “Em muốn biết liệu bạn ấy đang lắng nghe điều gì trong chiếc headphone màu trắng kia?

***

Hình phạt cho tội mất tập trung và nghe nhạc trong giờ học của Vũ và Du là quét dọn sân trường sau giờ học. Sân trường khá rộng. Đây là nơi để tụi con trai chơi bóng rổ và là không gian để tụi con gái xúng xính đầm xinh khi dự dạ tiệc xuân ngoài trời hằng năm. Ngay sát sau sân trường là cánh đồng bồ công anh rộng tít đến tận hai hàng cây dương đằng xa.

-Để Vũ làm. Tại tớ nên khiến cậu bị phạt. Xin lỗi nhé. – Vũ nói với vẻ mặt hối lỗi nhất, tay xoa xoa đầu khiến tóc nó rối bời như tâm trạng nó bây giờ.

Thi Du mỉm cười, khiến Vũ yên tâm rằng cô bạn không hay giận dỗi. Du tựa người vào băng ghế đá, tay vô thức mân mê cái cellphone trắng và mấp máy đôi môi giai điệu quen thuộc nào đó. Vũ chớp lấy cơ hội, đứng đối diện Du để nhìn sâu hơn nữa đôi mắt to tròn mà nó luôn tơ tưởng.

-Cậu có vẻ thích nghe nhạc nhỉ! Cậu thích bài hát nào nhất?

-Tớ thích bản Fly me to the moon. Cậu biết bài đó không? – Rồi Du hát khẽ.

Fly me to the moon
Let me play among the many stars
Let me see what spring is like On Jupiter and Mars
In other words, grasp my hand In different phrases, darling, kiss me
Fill my existence with song
And let me sing for ever more…

Vũ cũng say sưa hòa giọng mà không để ý đến cái dáng điệu ngớ ngẩn của nó với chiếc mic “cây chổi” trên tay, hệt như một nghệ sĩ đường phố. Điều đó làm cho cô bạn bật cười khúc khích. Màn biểu diễn ngẫu hứng kết thúc. Vũ che đậy sự xấu hổ bằng cái gãi đầu bối rối và cười toe toét. Du mỉm cười đáp lại nhưng nụ cười đó nhanh chóng tắt nghẹn trên đôi mắt buồn.

-Tớ đoán là cậu hát hay lắm. Ước gì tớ có thể nghe cậu hát nhỉ… Sự thật là… tai phải của tớ không còn nghe được nữa và khả năng nghe bên tai trái chỉ còn 20%. Tớ gần như không nghe được gì cả.

Niềm vui khi nãy biến mất nhanh chóng như bong bóng bị xì hơi. Vũ đứng trơ như tượng, cái bí mật mà nó muốn biết khác với những gì nó từng nghĩ đến. Tai nạn xe cách đây 2 năm làm Thi Du mất đi khả năng nghe và khiến cô bạn mặc cảm vì phải đeo máy trợ thính. Để che giấu khuyết tật và được sống như một người bình thường, không bị chế giễu, thương hại, Du học cách đọc môi và quan sát cử chỉ của người khác. Đó là lý do Du luôn chăm chú nhìn người đối diện khi trò chuyện. Vì Du không thể nghe ai gọi tên mình (dù họ có gào thét đến thế nào) từ phía sau nên chiếc headphone trở thành một phương tiện ngụy trang hữu dụng.

-Sao lại kể tớ biết bí mật mà cậu luôn giấu okayín? – Vũ đung đưa vài đường chổi trong vô thức.

-Vì cậu vừa hát tặng tớ bản Fly me to the moon.

Cô bạn bật cười, tiếng cười ngọt như mật khiến Vũ cứ ngỡ mình là con ong chăm chỉ nhất. Một cơn gió nhẹ thổi tung những cánh hoa bồ công anh lên cao. Hàng ngàn cánh hoa bồ công anh bé xíu dệt thành tấm thảm trắng giữa không trung, và rồi trong phút chốc chúng lại bị cuốn đi, vô định. Thi Du ngỡ mình là cánh hoa kia, bay bổng, phiêu du khắp phương trời. Cô bạn nhỏ nhắn như lạc bước vào cánh đồng thần tiên, dang tay đón lấy những cánh bồ công anh, rồi cuộn mình xoay trong gió heo may và nắng hồng. Vũ, bất chợt trong khoảnh khắc, thấy Thi Du như đang khiêu vũ – vũ điệu bồ công anh trong gió.

Vũ điệu bồ công anh trong gió

Vũ điệu bồ công anh trong gió (ảnh minh họa)

Thông điệp cupcake

Việc Vũ quan tâm đến một ai đó quá mức sẽ luôn trở thành đề tài buôn chuyện rôm rả. Vũ, với nguyên tắc của mình, chẳng bận tâm điều đó. Nó vẫn đều đặn hằng ngày đến sớm, đặt một hộp sữa dâu trên góc trái chiếc bàn đầu gần cạnh ô cửa sổ. Nó vẫn đều đặn ra sân chơi bóng và không quên okayéo Du vào hội cổ vũ. Nó vẫn đều đặn đối xử với Du một cách đặc biệt như thế.

Những ngày cuối thu, gió vi vu khắp mọi nẻo đường. Vũ đèo Du trên con Martin đen, thích thú nghe âm thanh bánh xe nghiến lên đám lá khô okêu lạo xạo. Du đã không còn đeo chiếc headphone khi chỉ có hai nó. Bức tường vô hình đã biến mất, chỉ còn lại tiếng cười ai đó tan giòn theo từng vòng xoay bánh xe. Thời gian cũng theo đó mà luân chuyển.

Một ngày cuối đông, Vũ quyết định dành tặng Du một bí mật.

Đó là cupcake. Du thích thú nhìn chúng được đưa ra từ lò nướng với những hình thù ngộ nghĩnh. Vũ có tài làm bánh mà không phải ai cũng biết. Nó, đơn giản, chỉ muốn dành điều này cho một người thật đặc biệt. Du đưa tay định cho một mẩu bánh vào khuôn miệng thì bị ngăn lại.

-Đợi nào. Cậu thích chơi trò ghépercentữ không? – Vũ cười tinh ranh và quay mặt bánh cupcake có vẽ kí tự Alphabet về phía Du.

Du bật cười thích thú. 15 chiếc cupcake trên khay suýt tí nữa thì đã yên vị trong bao tử Du. Cô bạn tập trung sắp xếp thứ tự 15 kí tự trên 15 chiếc bánh thành một câu có ý nghĩa. Sau 3 phút 50 giây suy nghĩ, thông điệp cupcake trên khay nướng được giải mã chuẩn xác. “DỰ prom CÙNG TỚ NHÉ”. Đáp lại sự hồi hộ%ờ đợi và lời mời bất ngờ không thể ngọt ngào hơn của Vũ, tất nhiên, là cái gật đầu của Du.

Bí mật bị đánh cắp

Vũ tưởng tượng nó chỉn chu trong bộ tuxedo đuôi tôm, còn Thi Du tinh khôi trong chiếc đầm trắng và chúng nó đang khiêu vũ – vũ điệu bồ công anh trong gió. Và mạch tư tưởng của nó, một lần nữa, bị chặn lại. Nhưng lần này là khi Anh Thư – một cô bạn trong đội cổ vũ, đến đứng trước mặt nó, to tiếng như tuyên bố đến tất cả: “Cậu không biết Thi Du bị khiếm thính à? Sao lại mời cô ta cùng dự promenade? Làm thế nào cô ta có thể nghe nhạc mà khiêu vũ với cậu được?” Lớp xôn xao. Bí mật của Du. Bí mật của riêng tụi nó – đã – bị – đánh- cắp. Vũ nhìn về phía ô cửa, Thi Du từ từ ghỡ bỏ chiếc headphone ra khỏi tai. Cái vỏ ốc mỏng manh đã vỡ bởi sự xoi mói. Vũ xáo động trong cơn giận không kiềm lại được và phải giải tỏa bằng cú đấm vào tường khiến đôi tay nó rớm máu. Tiết học hôm nay trôi qua ì ạch trong sự bàn tán xì xào của lớp học và sự im lặng của Vũ và Du.

Tiếng trống trường điểm. Mọi người ra về, chỉ còn lại hai nó. Thi Du tiến về phía Vũ, cô bạn nhẹ nhàng đeo chiếc headphone vào tai nó. “Cậu có biết điều kì diệu của chiếc headphone này không? Đó là nó giúp cậu bỏ ngoài tai những điều không đáng để nghe và tách cậu ra khỏi thế giới ngột ngạt bên ngoài.” – Câu nói của Du như một luồng ánh sáng xóa tan sự tức giận đen tối và khiến Vũ bình tâm lại. Đôi khi những bí mật biến mất cũng là lúc ta thấy cuộc sống nhẹ nhàng và đáng yêu hơn rất nhiều.

Vũ điệu bồ công anh trong gió

Dạ tiệc prom ngoài trời với những vũ điệu trên nền nhạc du dương được tổ chức vào dịp đầu xuân gần như một truyền thống không thể thiếu. Đây là khoảng thời gian sự sống căng tràn trong bầu không khí lành lạnh, mơn man mùi hương hoa cỏ và cũng là lúc những bí mật trôi tuột vào quên lãng, nhường chỗ cho mùa của yêu thương tràn về.

Vũ chỉnh chu trong bộ Tuxedo và Du tinh khôi trong chiếc váy trắng điểm những hoa liti vàng. Ban nhạc bắt đầu chơi bản Fly to the moon. Những cặp đôi học trò hòa mình vào khoảng sân ngập tràn ánh trăng và những cánh bồ công anh bay. Vũ choàng tay okéo Du lại gần, miệng khe khẽ hát, dẫn cô bạn vào nhịp điệu khúc Valse bay bổng. Lạ kì thay, Thi Du như nghe thấy âm thanh quen thuộc của bài hát ưa thích “Fly me to the moon. Let me play among the many stars” và thấy như mình – đang – bay- cùng – Vũ. Đó là tiếng con tim cô bạn đang khẽ run lên rộn ràng cùng đôi chân nhịp nhàng trên nền sân.

Trăng sáng bàng bạc. Gió lại rủ nhau ùa về khắp cánh đồng. Nơi nơi, những cánh bồ công anh đang khiêu vũ – khúc luân vũ trong gió.

Leave a Comment

© 2011 Vannamdl.net, Development content by Nam Còi . Hosting Sponsored by VDATA.VN

Scroll to top